;

Mời các bạn tham khảo video trên và đừng quên đăng ký nếu thấy kênh hữu ích TẠI ĐÂY

GÁI…ZALO Phần 2

Thể Thao - Văn Hóa

GÁI…ZALO
Phần 2


✅Sáng nay tôi ngồi đợi con bé Hương Thuận đi lễ chùa Tảo Sách mạn Hồ Tây, chở mấy con bé này nhiều nên tôi biết. Bọn này đặc biệt mê tín, nếu rảnh rỗi kiểu gì cũng rủ nhau đi xem bói, rằm mùng một lại đi lễ chùa. Lên chùa khấn gì, chỉ chúng nó biết, nhưng có điều nhìn mặt đứa nào cũng đầy vẻ thành tâm hướng Phật, thôi thì chốn thiền môn cũng là nẻo về của những mảnh đời chịu nhiều va đập chốn nhân gian. Sáng mùng một, trời có nắng nhẹ, trong tiếng chuông mõ tụng kinh từ trong chùa vọng lại cộng thêm làn khói hương mờ ảo. Nhìn con bé Hương Thuận thướt tha trong tà áo dài trắng tinh khôi, bước ra từ cổng chùa như vậy. Đố ai dám bảo nó là gái gọi, nói linh tinh, có khi nó vả cho gãy răng vì tội láo lếu.

Khi ngồi sau xe, nó bảo tôi;
-Chú chở con đến tiệm cơm chay ở hồ Ngọc Khánh..
Thế hai con bé Thanh Mỹ và Mộc Lam đâu rồi, tôi hỏi lại;
-Tối qua chúng nó bay show tận trong Quy Nhơn rồi chú, vẫn là mối khách quen từ trước. Cả hai đứa bay cũng lúc là tôi biết, khách hàng lần này vẫn lão Hecman người Đức. Lão này mỗi lần bay sang Việt nam công tác, kiểu gì cũng phải gọi một lúc hai đứa. Sở thích của lão là “bánh mỳ kẹp”. Thông thường mỗi lần bay show từ 3 đến 5 ngày. Có dạo cả ba con bé này cùng bay show chả khác gì ca sĩ hạng A vậy, đứa thì bay ra Phú Quốc, đứa bay vào Đà Nẵng. Con bé Thanh Mỹ xinh nhất hội rất hay được xuất ngoại, lúc sang Singapore có khi bay qua thẳng Dubai. Lần nào bọn này cũng được ở khách sạn hạng sang trong các khu resort, ngày thì nằm dài tắm nắng trên bãi biển, tối thì ăn chơi thác loạn. Càng làm ăn có lộc, bọn này càng chăm cúng bái, đủ các thể loại đền, phủ, chùa chiền. Chưa kể mỗi đứa lại thần tượng riêng một ông thầy bói, thôi thì việc lớn, việc nhỏ trong tháng, kiểu gì cũng phải thỉnh ý kiến các thầy. Nghe thầy phán qua Zalo xong, bọn này cũng bắn tiền hậu tạ thầy qua internet banking. Đúng là gái gọi thời 4.0 có học vẫn hơn, trong suy nghĩ của mấy đứa này. Việc làm gái chỉ là bước đệm trong cuộc đời, sau vài năm tích cóp đủ vốn. Theo như lời con bé Mộc Lam, lúc đó cả bọn sẽ rủ nhau bay sang Hàn Quốc vá lại màng trinh, đại tu nhan sắc để kiếm tấm chồng cho xứng đáng. Xinh đẹp, có tiền, có học thức, lại nói tiếng Anh như gió, kiểu gì chả đắt chồng. Chưa kể khoản giường chiếu, bọn này tự tin ăn đứt lũ con gái nhà lành mà vô tích sự.

Do chở mấy con bé Thanh Mỹ, Hương Thuận và Mộc Lam nhiều. Tôi cũng bắt đầu hiểu rõ về sự phân chia địa bàn hoạt động của hội chân dài váy ngắn này. Tục ngữ có câu “ người năm bảy đấng, của ba bảy loài.” Trong nghề này cũng vậy, nếu không nắm vững mà đi lạc sang lãnh địa khác. Đảm bảo cả người lẫn xe của tôi sẽ được úp mặt xuống sông Tô ngay. Khu vực Trần Khánh Dư, hồ Hai Bà, Đầm Hồng, công viên Hòa Bình, đường Đào Tấn, hồ Hale được mặc định dành cho gái hết date. Loại này chuyên phục vụ các bố xích lô, xe ôm hay dân xây dựng ngoại tỉnh xa nhà muốn có chỗ “xả lũ”. Khu vực Nguyễn Chí Thanh, Hoàng Minh Giám, Xã Đàn, Trần Duy Hưng, Nguyễn Khánh Toàn được khoanh vùng cho đội ngũ karaoke tay vịn. Bọn này thuộc dạng hàng cận date, cứ 16 giờ hàng ngày là có một thằng choai choai kẹp 4, kẹp 5 phi như bay đến điểm hẹn. Hạng sang hơn một chút là dàn chân hơi dài nhưng kém sắc, bọn này được ém sẵn ở các khách sạn mini quanh khu Trần Khát Chân, Đại Cồ Việt, Đầm Trấu… Cả ba loại này là hàng trôi dạt, chỉ phục vụ cho giới bình dân ít tiền theo kiểu “tàu nhanh giá rẻ” miễn bảo hành hay đổi trả.

*
* *

Riêng ba con bé mà tôi hay chở đều thuộc hạng cao cấp có xuất xứ nguồn gốc và có dán tem kiểm định, bảo hành đàng hoàng. Mấy con bé này, được cái rất chịu khó đầu tư. Có tiền là đi học tiếng Anh, tham gia các CLB người mẫu và luôn chịu khó cập nhật xu hướng mới để trau dồi nghề nghiệp. Không nói ra, nhưng đứa nào cũng muốn bon chen lấy một vài giải phụ trong các cuộc thi sắc đẹp cấp quận hay thành phố. Đảm bảo sau khi có giải, giá cát xê sẽ tăng chóng mặt.
Cứ khi nào con bé Thanh Mỹ nhắc tin cho tôi;
- Ngày mai bọn cháu bay show vài hôm, vậy là những hôm sau đó. Tôi lại đi vợt khách vãng lai kiếm tiền, trong lúc đám khách ruột của mình đi tác nghiệp nơi xa. Mỗi lần bay show như vậy, chắc cũng kiếm được mớ tiền, nên đứa nào cũng mua sắm khiếp người. Khách hàng chịu chi vì đa phần là doanh nhân hoặc bọn con nhà giàu chỉ nghĩ cách làm sao tiêu thật nhiều tiền và hưởng thụ. Tuy nhiên từ khi các đường dây chân dài, người mẫu hoa khôi bị công an tóm. Tôi thấy mấy con bé này cảnh giác hơn, mỗi khi có khách gọi tới. Thậm chí nếu khách có qua được 2 lớp bảo mật, nhiều khi chúng nó cũng “nổ” địa chỉ ma để thăm dò xem khách phản ứng ra sao. Sau nhiều lần báo chí đăng tin, công an liên tiếp triệt phá các đường dây bán dâm.

Con bé Thanh Mỹ tuyên bố thẳng;
Từ bây giờ nó chỉ phục vụ nhà ga T2. Sau tôi mới hiểu, đó là nhà ga đi quốc tế. Vậy là nó quyết từ bỏ thị trường nội địa, chuyển hướng sang hàng Việt Nam xuất khẩu. Nói là làm, tôi thấy nó ngồi café phố cổ hay đi bar chỉ hướng đến đám du khách quốc tế. Ưu tiên số một của nó vẫn là dân da trắng đến từ các nước phương tây, dân da đen tiền ít lại nhanh mất sức nó cũng từ chối thẳng. Nếu kẹt tiền quá, dân Hàn Quốc hay Đài Loan cũng chấp nhận, miễn là chịu chi hào phóng. Khác với nó, hai con bé kia vẫn chịu khó phục vụ cả chặng quốc tế lẫn nội địa. Tuy đều là thân phận làm gái, nhưng mỗi lần đi trên đường, thấy xe máy chở kẹp 5 mấy con bé tiếp viên ăn mặc hở hang. Bọn này đều bĩu môi chửi;
-Mấy con cave rẻ tiền, nhìn ngứa cả mắt.
*
* *
Tin con bé Hương Thuận mang thai, và quyết định sẽ vào bệnh viện Thu Cúc sinh nở khiến cả hai đứa Thanh Mỹ lẫn Mộc Lam sững sờ. Lúc chở đống đồ dành cho trẻ sơ sinh đến viện theo yêu cầu, tôi thấy hai đứa đang chất vấn con bé Thuận;
-Mày ngu hay sao mà lại sinh con, thế sau này định không lấy chồng nữa hả…
Con bé Hương Thuận nhẹ nhàng giải thích;
-Chúng mày nghĩ đi, người ta nói "buôn tài không bằng dài vốn" mà bọn mình có mỗi...cái đó... làm vốn. Sau này hết date, nhan sắc tàn phai, nếu không tính trước, mỗi đứa lại phải chọn một gốc cây ở đường Trần Khánh Dư mà vẫy khách. Mà nếu có lấy chồng cũng khác nào chơi xóc đĩa. Chỉ khi mở bát mới biết mình thua hay thắng. Mà hôn nhân, nhiều khi cũng là canh bạc cuộc đời. Tao và chúng mày đều lăn lộn hơn chục năm trong nghề, số lần chẳng may phải ra phố Vọng nạo hút nhiều vô số kể… dạ con của bọn mình, chắc mòn hơn cả lốp xe khách chạy tuyến đường dài Bắc Nam.
-Vậy chắc gì sau này có chồng đã sinh nở được nữa.

Nhưng mày sẽ vất vả, rồi còn tương lai sau này, tiếng con bé Mộc Lam hỏi;
-Khi nào sinh xong, tao sẽ gửi đứa bé về quê cho mẹ tao nuôi. Đứa bé này cũng coi như khoản đầu tư dài hạn cho sau này, vì ít nhất, tao cũng biết thằng bố của nó là ai.

Tự nhiên tôi lại nhớ đến mấy câu ghi trong tờ sớ,
mà con bé Hương Thuận đã xin hồi đầu năm;

"Trăm năm một giấc mộng dài
Bàng hoàng tỉnh dậy là ai hay mình?
Là mình sao chẳng giống mình
Là ai sao lại chính mình nằm đây!"

Còn nữa 

See Less

Mời các bạn tham khảo video và đừng quên nhấn vào đăng ký nếu thấy kênh hữu ích TẠI ĐÂY